Home Ngẫm Năm Đinh Dậu – Thế giới lao xao ta chọn chữ “Nhàn”

Năm Đinh Dậu – Thế giới lao xao ta chọn chữ “Nhàn”

Book Hunter

01/01/2017

Năm cũ đã qua đi để lại biết bao sự biến lạ thường, những gì tưởng như không tưởng nhất đều hiển hiện. Vật đổi sao dời, vạn sự trôi qua, bất định vô thường… tất cả đều xoay chuyển tựa xoáy nước hun hút. Nếu bạn chấp nhận là một phần của vòng xoáy, bạn sẽ về với hư vô. Nếu bạn đùa chơi với nó rồi nương theo dòng nước mà leo lên những nấc thang tinh thần, bạn sẽ trưởng thành. Bạn đã chọn cách nào trong năm vừa qua? Cho dù chọn cách nào đi chăng nữa, có lẽ mọi sự cũng đang lắng lại.
Một trật tự mới đang tái tạo từ những gì đổ vỡ. Những con người hoặc trở về với bản nguyên của mình, hoặc được lập trình theo cách khác. Trở về với bản nguyên hay bị lập trình theo cách khác là tùy thuộc vào quyết định của mỗi chúng ta. Đứng trước trật tự mới tái tạo, những người bản nguyên lưu giữ lại điều đẹp đẽ nhất của thế giới đã qua, sửa sang lại cho thời đại mới; những kẻ bị lập trình chỉ chạy theo cái mới rồi dần dần trở thành công cụ trong đó. Chúng ta gọi kẻ bị lập trình là những kẻ không có ký ức, chỉ có tương lai. Những kẻ chạy theo tương lai luôn luôn bận rộn, bởi họ không biết mình phải làm gì, họ chỉ biết cố để với vào vô định. Dần dần, họ trở thành một phần của vòng xoáy hủy diệt mà một lúc nào đó sẽ tàn phá tất cả những gì đẹp đẽ.
Những người bản nguyên nhất thiết là kẻ “Nhàn”. Họ không bận rộn bởi họ biết mình đang phải làm gì để tái tạo thế giới mới. Nhàn – là tố chất của kẻ biết. Kẻ không biết sẽ không thể nhàn. Kẻ nhàn là kẻ biết vui đùa với dòng xoáy để leo cao lên những nấc thang tinh thần. Kẻ nhàn là kẻ lưu giữ tri thức cổ xưa và từ đó mà kiến tạo tương lai. Kẻ nhàn là kẻ không chạy theo những miếng mồi của danh tiếng, quyền lực, tiền bạc luôn giăng ra trước mắt. Kẻ nhàn không vội vã có thể tận tưởng sự đẹp đẽ tinh tế của từng giọt nắng, của làn sương, của tiếng mưa, của phút hoa bừng nở, của bước chuyển mùa, của hơi rượu thoang thoảng, của tình yêu, của tĩnh lặng… của tất cả những gì tinh túy nhất trong cuộc sống. Người ta không thể yêu cuộc đời nếu không nhàn hạ, người ta không thể là chính mình nếu không thể yêu cuộc đời, người ta không là người nếu còn không thể là chính mình.
Nhàn không phải sự lười biếng, mà là sự sâu sắc trong từng giây phút cảm nhận và suy nghĩ của mình. Trong sự sâu sắc ấy, người nhàn tựa như quá tĩnh lặng, quá chậm rãi, quá tận hưởng. Những kẻ lười biếng cũng không thấu hiểu được chữ “nhàn”, bởi dù lười biếng cỡ nào họ vẫn thèm khát quyền lực, tiền bạc, và danh tiếng. Lười biếng chỉ là cái vẻ ngoài che đậy cho sự dốt nát tới mức không thể đạt được những điều tưởng như tầm thường nhất. Để “nhàn”, nhất thiết cần hiểu biết và sự sâu sắc.
Năm Đinh Dậu đã sang, hãy dùng tri thức và hiểu biết để kiến tạo thế giới, đừng bận rộn với sự bắt chước; hãy chậm lại để tận hưởng từng phút giây tinh túy của đời sống, đừng mải hô hào về tình yêu. Thế giới ngoài kia dù hỗn loạn, hãy tĩnh lặng. Kẻ nào tất bật ngoài kia, hãy nhàn để thực hiện được nhiều điều hơn.
Chúc các bạn một năm mới thấu trọn chữ “Nhàn”.

TẠO NGHIỆP (KARMA) THÌ SAO?

Những bạn bắt đầu tu theo Phật giáo hoặc các trường phái tương tự như vậy thường bàn về “nghiệp” và rao giảng về tránh “tạo nghiệp”. Vậy là họ nhìn trước nhìn sau không biết như thế nào để tránh tạo nghiệp. Thậm chí, khi chứng kiến mọi hành vi trái mắt họ, họ đều phán xét rằng người khác đang “tạo nghiệp”. Vậy thì “nghiệp” là cái gì? “Nghiệp” là khái niệm xuất phát từ Hindu giáo và đạo Phật, tiếng Sankrit là “Karma”

Krishnamurti bàn về giáo dục và ý nghĩa cuộc sống

Mỗi khi chuẩn bị bước vào năm học mới, dù còn trên ghế nhà trường hay đã rời khỏi chốn ấy, chúng ta đều không khỏi băn khoăn về ý nghĩa của giáo dục. Tại sao chúng ta phải cần phải được “giáo dục”, tại sao chúng ta phải tuân thủ một loạt các định chế do nhà trường tạo ra. Tất cả những cải cách giáo dục dường như không thay đổi được gì nhiều tình thế của chúng ta, chúng có thể có

Bảo tồn ẩm thực truyền thống và bản sắc văn hóa – Bài học từ ẩm thực Hồi giáo tại Palestine trong xung đột chính trị

Theo Arjun Appadurai và Warren Belasco, ẩm thực đại diện cho tập thể và thể hiện chúng ta là ai, chúng ta đến từ đâu và chúng ta muốn trở thành ai.[1] Nó là một sản phẩm văn hóa mà qua đó tính sắc tộc được hình thành.[2] Sở thích về thực phẩm của chúng ta tiết lộ mức độ mà chúng ta mong muốn bao gồm những người khác vào trong tập thể của chúng ta và mức độ mà chúng ta thừa nhận

Từ câu chuyện thoát nước của Hà Nội tới lý do đô thị có thể sinh tồn

Đã sau 5 ngày (tại thời điểm viết bài này) kể từ ngày mưa lớn gây ngập trên diện rộng và đặc biệt nghiêm trọng tại Hà Nội (30/09/2025), làm gợi nhớ tới trận lụt lịch sử năm 2008 của thủ đô, thì vẫn còn những nơi tại Hà Nội ví dụ như Miêu Nha, phường Xuân Phương còn đang chìm trong biển nước. Người dân tại khu vực này đi lại bằng thuyền tự chế và tài sản vẫn còn ngâm trong dòng nước

Paulo Coelho nói về Trí huệ của Rumi

Paulo Coelho Nguồn: Blog của Paulo Coelho   Trong cơn khát, bạn uống nước từ một cái cốc, và bạn thấy Thượng Đế trong đó. Những ai không yêu Thượng Đế sẽ chỉ thấy từ đó khuôn mặt chính mình. Ngày lại ngày tôi suy ngẫm Đêm lại đêm tôi buột miệng thốt lên “Tôi từ đâu tới, tôi đang làm gì?” Tôi không biết. Linh hồn tôi tới từ đâu đó, hẳn vậy rồi và tôi sẽ kết thúc tại khởi đầu (Trích "Lời

Minh Hùng

10/09/2019