cái tôi

Theo dõi

Bài viết gần đây

Cái tôi như một tiến trình sống động: Đối thoại giữa Ayurveda và Là Mình của Anil Seth

Trong hành trình tìm hiểu bản chất của ý thức và câu hỏi muôn thuở “Tôi là ai?”, con người đã tiếp cận từ nhiều hệ thống tri thức khác nhau: triết học, tâm lý học, thần kinh học, tôn giáo, và y học cổ truyền. Nếu khoa học thần kinh hiện đại đang cố gắng giải mã ý thức bằng các mô hình não bộ, thì những nền tri thức cổ xưa như Ayurveda của Ấn Độ đã từ hàng nghìn năm trước xây

Khi khoa học gặp tâm trong “giải cấu” cái tôi

Câu hỏi “Tôi là ai?” từ lâu đã vượt khỏi phạm vi triết học để trở thành đối tượng nghiên cứu của khoa học thần kinh, tâm lý học và cả các truyền thống tâm linh. Hai tác phẩm Là Mình: nhận thức bản thân qua khoa học não bộ của Anil Seth và Bên Kia Sợ Hãi: Truyền thống tâm linh của người Toltec về giấc mơ, quán niệm và tự do của Don Miguel Ruiz đã tiếp cận vấn đề “cái tôi” từ

Vài suy nghĩ về Cái tôi khi đọc “Kinh tế học Thiêng liêng” của Charles Eisenstein

Tết vừa qua, lâu lắm lớp cấp hai mới đi ăn đông đủ như vậy. Nhưng ngồi được một lúc, tôi nhìn quanh và thấy mỗi người đang nhìn xuống điện thoại – kể cả tôi. Không ai cố tình, không ai bảo ai, chỉ là tay quen cầm, mắt quen nhìn, và cái thói quen đó mạnh hơn cả bữa cơm sum họp. Bữa ăn vẫn ngon, nhiều tiếng cười, nhưng có gì đó hơi trống, kiểu trống mà khó nói ra là trống

Chúng ta là những nhân vật giả tưởng do chính mình tạo ra

Chúng ta vẫn luôn tưởng tượng và tranh cãi với nhau về đời sống nội tâm của các nhân vật văn học với ý thức rằng chẳng có sự thật nào về có động cơ và niềm tin của họ cả. Lẽ nào đời sống nội tại của chính chúng ta cũng chỉ là những tác phẩm hư cấu?       Các dữ liệu cho thấy rằng những câu chuyện về động cơ, niềm tin và giá trị mà chúng ta tự sự với