Vài suy nghĩ về Cái tôi khi đọc “Kinh tế học Thiêng liêng” của Charles Eisenstein
Tết vừa qua, lâu lắm lớp cấp hai mới đi ăn đông đủ như vậy. Nhưng ngồi được một lúc, tôi nhìn quanh và thấy mỗi người đang nhìn xuống điện thoại – kể cả tôi. Không ai cố tình, không ai bảo ai, chỉ là tay quen cầm, mắt quen nhìn, và cái thói quen đó mạnh hơn cả bữa cơm sum họp. Bữa ăn vẫn ngon, nhiều tiếng cười, nhưng có gì đó hơi trống, kiểu trống mà khó nói ra là trống

